NÚI ĐỘNG TRANH NGÀY XUÂN: NƠI LÒNG MUỐN TÌM VỀ

     Mùng Hai Tết Bính Ngọ 2026. Khi hơi xuân còn vương nhẹ trên triền núi Đại Huệ, tôi lại bước lên 262 bậc đá dẫn về khu mộ bà Hoàng Thị Loan trên đỉnh Động Tranh.

    Buổi sớm đầu năm, đất trời xứ Nghệ như khoác lên mình lớp áo mỏng mờ ảo. Không có nắng vàng rực rỡ, thay vào đó là những dải mưa phùn giăng mắc như tơ, thấm mềm từng kẽ lá thông xanh. Tiết trời se lạnh, cái lạnh không tê tái mà chỉ đủ để người ta khẽ kéo cao cổ áo, cảm nhận rõ hơn hơi thở của mùa xuân đang len lỏi trong từng cơn gió nhẹ. Trong không gian thanh tịnh ấy, dòng người lặng lẽ nối nhau lên núi, tay nâng nén hương thơm được che chắn cẩn thận khỏi làn mưa bụi, lòng thành kính hướng về người Mẹ đã sinh thành nên vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

    Công việc của chúng tôi bắt đầu khi màn mưa phùn và sương mù còn bao phủ lối đi. Lúc nhiều gia đình còn đang quây quần bên mâm cơm ấm cúng hay chuẩn bị những chuyến du xuân, chúng tôi đã có mặt nơi đây. Quét lại lối đi còn ướt sương đêm, chỉnh trang từng phần mộ, sắp xếp hương hoa ngay ngắn để đón những bước chân đầu tiên của du khách.

     Có một thoáng chạnh lòng rất khẽ. Khi ngoài kia tiếng cười trẻ nhỏ rộn ràng khắp xóm làng, cha mẹ đưa con đi chúc Tết ông bà, thì chúng tôi lặng lẽ rời nhà để lên núi làm nhiệm vụ. Cánh cửa khép lại sau lưng, lời chúc đầu năm còn dang dở trên môi người thân dưới làn mưa bụi nhạt nhòa… đôi khi khiến bước chân mình chậm lại một nhịp.

    Nhưng rồi, khi đứng giữa sự trầm mặc của Động Tranh, nhìn dòng người kiên tâm bước lên từng bậc đá trơn bóng, tôi thấy lòng mình ấm lại. Bởi được góp phần giữ gìn sự trang nghiêm nơi yên nghỉ của Mẹ trong những ngày thiêng liêng nhất của năm, đó cũng là một niềm tự hào lặng lẽ.

     Trong dòng người ấy, tôi bắt gặp cụ già tóc bạc phơ bước đi chậm rãi, vai áo lấm tấm hạt mưa xuân mà ánh mắt vẫn sáng niềm tin. Tôi thấy những em nhỏ trong tà áo mới rực rỡ, đôi má ửng hồng vì tiết trời đầu năm, miệng cười rạng rỡ làm bừng sáng cả không gian trầm mặc. Các em chưa hẳn hiểu hết sự uy nghiêm, nhưng sự hồn nhiên ấy như mang thêm nhựa sống cho núi rừng.

      Có người vượt hàng chục cây số, có người đi cả trăm cây số, chỉ để thắp một nén nhang và khẽ khàng: “Mẹ phù hộ cho con cháu năm mới bình an.” Những lời nguyện cầu giản dị ấy quyện cùng mùi trầm thơm, tan vào làn mưa bụi, khiến thời gian dường như trôi chậm hơn.

    Đứng trước phần mộ với mái che cách điệu hình khung cửi – gợi nhắc cuộc đời tảo tần canh cửi của người mẹ xứ Nghệ, tôi chợt hiểu vì sao mỗi độ xuân về, nơi đây lại đón hàng ngàn bước chân tìm đến. Không phải để cầu mong điều gì quá lớn lao, mà để tìm một khoảng lặng cho tâm hồn. Từ lưng chừng núi nhìn xuống, quê hương mở ra một bức tranh bình yên đến nao lòng: cánh đồng xanh mướt mờ xa, con đường nhỏ uốn quanh xóm thôn, xa xa dòng sông Lam lặng lẽ trôi giữa đôi bờ bảng lảng khói sương.

     Xuân năm nay, sau những mùa mưa bão dữ dội, cây cối Động Tranh đã bắt đầu hồi sinh trở lại. Những mầm non bật dậy trên triền đồi như minh chứng cho sức sống bền bỉ của đất và người xứ Nghệ. Sự hồi sinh ấy cũng giống như niềm tin âm thầm trong mỗi con người – càng qua gian khó càng thêm vững vàng.

     Mùng Hai Tết, dòng người vẫn đều đặn bước lên những bậc đá quen thuộc. Và tôi chợt hiểu: có những nơi không chỉ là điểm đến, mà là chốn để lòng tìm về. Động Tranh- nơi yên nghỉ của Mẹ chính là một nơi như thế. Nơi mỗi mùa xuân sang, người ta không chỉ gửi gắm ước mong cho năm mới an lành, mà còn tìm lại trong mình sự bình yên, lòng biết ơn và niềm tin vào những giá trị bền bỉ nhất của cuộc đời.

PHẠM OANH

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *