Ba mươi năm công tác tại Khu di tích Kim Liên – di tích lịch sử về Chủ tịch Hồ Chí Minh là một hành trình đặc biệt của đời tôi. Hành trình không chỉ đo bằng thời gian, mà còn được bồi đắp bằng cảm xúc, niềm tin và ý thức trách nhiệm sâu sắc đối với công việc tuyên truyền về quê hương, gia đình và thời niên thiếu của Bác Hồ. Ba mươi năm ấy, tôi đã sống, làm việc và trưởng thành giữa không gian thiêng liêng gắn với tuổi thơ, gia đình và cội nguồn tư tưởng của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam.
Sinh ra và lớn lên tại Kim Liên, từ thuở ấu thơ, hình ảnh làng Hoàng Trù, làng Sen với mái nhà tranh, hàng cau, gốc mít, vườn rau… đã in sâu trong ký ức của tôi như một phần đời sống tự nhiên. Khi ấy, Kim Liên chưa đông khách tham quan như bây giờ, nhưng không gian nơi đây đã sớm gieo vào tâm hồn cô bé năm nào sự thành kính và niềm tự hào về quê hương – nơi sinh ra vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
Trưởng thành, lựa chọn công tác tại Khu di tích Kim Liên đối với tôi không đơn thuần là chọn một nghề, mà là tiếp nối mạch nguồn ký ức. Ba mươi năm làm việc nơi đây là ba mươi năm gắn bó bền bỉ với từng lối đi, từng kỷ vật, từng câu chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Với tôi, mỗi ngày làm việc bắt đầu không chỉ bằng trách nhiệm của một cán bộ di sản, mà còn bằng cảm giác thân thuộc như trở về chính ngôi nhà của mình. Mỗi ngày bước chân vào khu di tích, lòng tôi vẫn nguyên vẹn cảm giác xúc động như thuở ban đầu. Đó là niềm vinh dự lớn lao khi được làm việc ở nơi đã sinh thành và nuôi dưỡng một con người vĩ đại – người đã hiến dâng trọn đời mình cho độc lập dân tộc, tự do của nhân dân và hòa bình của nhân loại. Không gian tưởng chừng bình dị của Hoàng Trù, làng Sen, của mái nhà tranh đơn sơ, hàng cau, giếng nước… lại chứa đựng những giá trị tinh thần to lớn, trở thành biểu tượng cho nhân cách, tư tưởng và lối sống Hồ Chí Minh. Được trực tiếp gìn giữ, giới thiệu và lan tỏa những giá trị ấy là niềm tự hào mà không phải ai cũng có được trong cuộc đời làm nghề.
Song song với niềm tự hào ấy là ý thức trách nhiệm ngày càng sâu sắc. Nghề hướng dẫn viên tại di tích về Bác Hồ không đơn thuần là công việc thuyết minh, dẫn đoàn, mà là một sứ mệnh truyền tải lịch sử bằng cả trái tim và niềm tin. Mỗi lời giới thiệu, mỗi câu chuyện kể ra phải đúng, phải chuẩn mực, nhưng hơn hết phải có hồn, có chiều sâu nhân văn, để lịch sử không khô cứng mà sống động, gần gũi với người nghe,với nhân dân khắp mọi miền đất nước. Tôi luôn tự nhắc mình rằng, phía trước tôi không chỉ là du khách, mà là những con người đang tìm về cội nguồn, tìm về giá trị lịch sử, tìm điểm tựa tinh thần, đặc biệt là thế hệ trẻ.
Những kỷ vật được lưu giữ tại khu di tích Kim Liên tuy giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: từ ngôi nhà tranh đơn sơ, chiếc phản gỗ, chiếc rương cũ… đến những tư liệu, hình ảnh nhuốm màu thời gian. Mỗi hiện vật là một chứng nhân lịch sử, kể câu chuyện về một gia đình giàu truyền thống yêu nước, về tuổi thơ sớm hình thành nhân cách lớn, về gốc rễ của tư tưởng “lấy dân làm gốc”. Việc bảo tồn và phát huy giá trị những kỷ vật ấy không chỉ là gìn giữ hiện vật vật chất, mà là gìn giữ ký ức dân tộc, giữ cho lịch sử luôn hiện hữu trong đời sống tinh thần của nhân dân.
Trong bối cảnh thế giới hiện nay với nhiều biến động phức tạp, xung đột, chia rẽ và những thách thức toàn cầu, vai trò của các di tích lịch sử cách mạng càng trở nên quan trọng. Khu di tích Kim Liên không chỉ là điểm đến tham quan, mà còn là “trường học không bảng đen”, nơi nuôi dưỡng lòng yêu nước, tinh thần nhân ái, khát vọng hòa bình và ý chí tự cường dân tộc. Thông qua những câu chuyện về Bác Hồ, tôi luôn cố gắng khơi gợi cho khách tham quan, đặc biệt là thế hệ trẻ, sự tự hào dân tộc gắn với trách nhiệm công dân; lòng yêu nước đi liền với lý trí, nhân văn đúng như tư tưởng lớn mà Bác đã để lại.
Ba mươi năm gắn bó với di tích cũng là ba mươi năm tôi tự rèn luyện, tự học hỏi và hoàn thiện mình. Tôi học ở Bác sự giản dị, khiêm nhường; học ở công việc này sự kiên nhẫn, tận tâm và tinh thần phục vụ. Dù tuổi tác ngày một nhiều hơn, tôi vẫn mong muốn được tiếp tục gắn bó với nghề, với di tích, với từng đoàn khách đến từ khắp mọi miền đất nước và bạn bè quốc tế. Được kể về Bác, được góp phần nhỏ bé vào việc giữ gìn và lan tỏa giá trị di sản Hồ Chí Minh, đối với tôi không chỉ là công việc, mà là trách nhiệm,là niềm tự hào và sự kính phục.
Năm 2026 – năm kỷ niệm 70 năm thành lập Khu di tích Kim Liên, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy mình may mắn và hạnh phúc. Tương lai phía trước, dù còn ít thời gian đứng trên cương vị hướng dẫn viên, tôi vẫn nguyện đem hết tâm huyết, trách nhiệm và tình cảm của mình để góp phần nhỏ bé tiếp tục gìn giữ, bảo vệ và phát huy giá trị khu di tích Kim Liên – nơi kết tinh hồn cốt dân tộc và soi sáng niềm tin cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Phùng Thị Hương Giang









